VỌNG CỔ Về Đâu Hỡi…CAO VĂN LẦU
Đã gửi:
3:48 PM on 15/9/2009
|
Thể loại:
Nhật ký cá nhân
Điệp ơi mai anh lên chốn thành đô có nhà xe rực rỡ. Xin đừng quên bến đò ngang con sông nhỏ chốn quê xưa em vò võ mong ... chờ ...

Câu vọng cổ phát ra từ chiếc máy điện thoại của anh tài xế báo hiệu một cuộc gọi đến, nó chợt thấy lòng mình nao nao vì mới năm nào câu vọng cổ vẫn còn quanh quẩn theo nó suốt tuổi ấu thơ. Nó nghe vọng cổ từ trong bụng mẹ, lớn lên trong bụng của người phụ nữ miền trung sỏi đá theo dòng đời đưa đẩy mà mê câu vọng cổ miền Tây lúc nào không hay. Cứ mỗi lần nghe tiếng vọng cổ cao vút mà lời bi ai thâm thúy thì bên trong người phụ nữ lại thêm vương vấn nặng tình.
Ấu thơ nó là tiếng vọng cổ ngân nga bồng bềnh trên sóng nước, những câu hát mượt mà qua tiếng loa phát tranh của những buổi tan chiều.
Cứ vậy mà lớn lên.
Lớn lên theo tiếng hát của những người nghệ sỹ nổi tiếng Út Trà Ôn, Út Bạch Lang, Minh Dương, Lệ Thủy… đương thời qua tiếng máy casset góp nhặt không biết bao ngày để cho thõa một nỗi niềm khi tivi hàng xóm cửa sổ không mở suốt bao giờ cứ đóng mở chập chờn như một câu hát buồn. Người con gái buông mái tóc dài theo từng con sóng nước, chiếc ghe nhỏ không chở nổi một nổi niềm chỉ còn lại câu vọng cổ ngân lên cho đời bớt sầu khi chia sẽ.
Mỗi buổi chiều về nhìn con nước xuôi mang theo những đám lục bình nở hoa tim tím trên sông là nó cứ ngân nga vài giai điệu đầu của “ chiếu Cà Mau trên dòng sông Ngã Bảy” rồi nhìn những dáng người theo dòng về lại nơi cuối sông rồi mất hút theo bóng chiều tà để về nơi khói bếp của một ngày đã trôi qua. Không một ai dừng lại để tiếng đàn bầu thổn thức ngân lâu.
Vào đại học trong một niềm hi vọng, có đứa cùng trường đã từng tâm sự vài câu rằng cứ nghe tiếng đàn bầu là nhớ quê da diết. Đã vậy xa nhà qua đến bên Sing mà lòng cứ bùi ngùi khi nghe bàn saxophone chạm khẽ vào nỗi nhớ với bản tấu “Về Quê”. Ấy vậy mà vẫn cứ thích nghe.
Trưởng thành và nhìn nhận
Điện cúp nữa rồi. Điện cúp khi nó đang miên man với dòng xúc cảm, nó cố gắng hoàn tất nốt cảm xúc gần tàn trên phần pin dữ trữ còn lại vì không ai biết cảm xúc về đâu khi nó vụt qua.
Điệp khúc điện cúp cứ diễn ra luân phiên giữa các quận ở cái thành phố đất chật người đông này, nó chả lạ gì. Hôm nay thì cúp điện, ngày mai lại lên đài xin lỗi vì lý do bất khả kháng xem như tôn trọng khách hàng chứ không phải ông độc quyền ông thích ông cho không có ông sống như mù, vậy thôi. Để mặc nước chảy nó tiếp túc tắm trong bóng tối để hoàn tất nốt việc thư giản sau một ngày dày đặc những hồ sơ rồi mơ hồ về thời gian. Tiếng nước nghe thật trong và rơi thật êm trong tiếng xe đang rú ga ngoài đường, vài tiếng cãi vã dưới nhà. Sài Gòn là vậy đấy! Náo nhiệt đến hững hờ.
Để cho nước mát thấm lên mặt, len qua làn da thấm mát cả thân nó: trơn tuôn và dịu ngọt. Trơn tuôn như những giọt mưa rã rít quê nhà mà nó từng thích thú với tay hứng từng giọt từ lá tuôn rơi trong những đêm không điện. Ánh đèn dầu xộc lên mũi một mùi hăng hăng ghét bỏ ngày xưa giờ tìm lại không ra. Chỉ nhớ ánh đèn dầu leo loét lại ấm áp tiếng cười đùa của bọn trẻ, ngô nghê cười trong đêm hè mát mẻ và nó nhớ.
Nó nhớ nhất cả nhà mẹ và chị nó cứ ra ngồi ghế đá, kêu đứa nhỏ gần nhà cho vài miếng quá để lắng nghe nhỏ hát. Nhỏ gần nhà thuộc vài ba câu vọng cổ nằm lòng khi chỉ sáu tuổi đầu, vọng cổ ngấm vào trong người nhỏ lúc nào không hay vì thói quen nghe vọng cổ của người bà. Vậy là nhỏ cứ ngân nga hát cho cả nhà nghe và tiếng nhỏ lãnh lót phá vỡ đêm hè không ánh điện chỉ có ánh đèn dầu loe loét với tiếng ngân “Bạch Thu Hà ơi Bạch Thu Hà”.

Nó nhìn lại trong cuộc sống hôm nay, các người có trách nhiệm cứ thôi thúc đưa ra các biện pháp giữ gìn bản sắc dân tộc. Rất nhiều cách được đưa ra nhưng phần quan trọng nhất vẫn là làm sao lôi kéo được giới trẻ quay về với âm nhạc dân tộc. Nghe có vẽ cao cả nhưng ngay cả bản thân nó cũng không cảm thấy mặn mà vì dường như thương mại đã cướp mất phần hồn của vọng cổ và con người lại chính là nhân tố tác động mạnh nhất: nào chi phí xây dựng nhà hát Trần Hữu Trang bị cắt bớt, nào nghĩa trang nghệ sĩ bị tịch thu lại vì lý do môi trường, nào là những scandal từ con chối bố v.v. đã làm cho vọng cổ mất đi nét “cổ” để chỉ còn “vọng” lại một nỗi buồn của Cao Văn Lầu theo tiếng đàn Dạ Cổ Hoài Lang.