Edit your status:
   Luôn luôn yêu đời!
Featured entries
PHÉP TÍNH CUỘC SỐNG
Posted: 3 months ago
Nuối tiếc…
Posted: 3 months ago
Giải độc trái tim
Posted: 12 months ago
BA ĐIỀU ƯỚC
Posted: 1 years ago
NHỮNG SEXY TRỜI CHO
Posted: 1 years ago
Những đôi gò bồng...
Posted: 1 years ago
Người không có não...
Posted: 1 years ago
Cuộc chiến ăn kiêng...
Posted: 1 years ago
Với anh, em là gì?
Posted: 1 years ago
Viết cho một nửa
Posted: 1 years ago
Hãy tha thứ cho anh!
Posted: 1 years ago
Những người thích...
Posted: 1 years ago
Phép thử “gay”
Posted: 1 years ago
“Bi cứng, bi mềm”...
Posted: 1 years ago
Anh muốn nói với em...
Posted: 1 years ago
Em muốn "ấy" anh
Posted: 1 years ago
Không phù hợp
Posted: 1 years ago
Đàn ông không thể...
Posted: 1 years ago
Đàn ông nghĩ gì...
Posted: 1 years ago
Có thể hạnh phúc...
Posted: 1 years ago
Vợ chồng... hai mặt!
Posted: 1 years ago
Cái “dâm” trong...
Posted: 1 years ago
Khi hôn, tay để đâu?
Posted: 1 years ago
Vòng eo phụ nữ nhỏ...
Posted: 1 years ago
Bị tâm thần phân...
Posted: 1 years ago
Lựa chọn sai lầm
Posted: 1 years ago
Ngọn đèn tình yêu
Posted: 1 years ago
Quán tính
Posted: 1 years ago
Níu tình
Posted: 1 years ago
Bề ngoài quan trọng!
Posted: 1 years ago
Những chiếc ví cực...
Posted: 1 years ago
"Sốc" vì teen...
Posted: 1 years ago
Bình yên từ trong tâm
Posted: 1 years ago
Xấu hổ khi người...
Posted: 1 years ago
Định nghĩa vui về...
Posted: 1 years ago
Điều này có thực...
Posted: 1 years ago
Một câu chuyện hy hữu
Posted: 1 years ago
Vườn hồng của anh...
Posted: 1 years ago
Mật mã tình yêu
Posted: 1 years ago
Hãi hùng 9x lập room...
Posted: 1 years ago
Tình “sến” đang...
Posted: 1 years ago
Cơn ác mộng ẩn danh...
Posted: 1 years ago
Hãy yêu nhau nhiều hơn
Posted: 1 years ago
Học trò yêu sớm
Posted: 1 years ago
Yêu và thù hận
Posted: 1 years ago
Kẻ chê là khách mua...
Posted: 1 years ago
5 hiểu sai về thủ...
Posted: 1 years ago
Siêu giày cao gót
Posted: 1 years ago
Tóc ngắn. Tóc cực...
Posted: 1 years ago
"Sốc"
Posted: 1 years ago
Những lúc chẳng...
Posted: 1 years ago
Học ngoại ngữ...
Posted: 1 years ago
Cái ấy nó ở đâu?
Posted: 1 years ago
Ý nghĩ sai lầm về...
Posted: 1 years ago
Cầu xin
Posted: 1 years ago
Suy ngẫm
Posted: 1 years ago
Teen và những kiểu...
Posted: 1 years ago
Nếu bạn ngủ ít
Posted: 1 years ago
Cà phê không đường
Posted: 1 years ago
Những kiểu tỏ tình...
Posted: 1 years ago
Đến... toét mắt vì...
Posted: 1 years ago
Mùi vị nụ hôn
Posted: 1 years ago
Vui...vui...
Posted: 1 years ago
Ảnh nóng...
Posted: 1 years ago
Đọc...ngôn ngữ...
Posted: 1 years ago
Xếp tiền
Posted: 1 years ago
Thảm họa từ phẫu...
Posted: 1 years ago
"Xem bói" một...
Posted: 1 years ago
Phải “xuất đầu...
Posted: 1 years ago
Nam giới cũng cần...
Posted: 1 years ago
Bạn có muốn trẻ...
Posted: 1 years ago
Dành cho bạn gái
Posted: 1 years ago
Tóc đẹp cho bạn
Posted: 1 years ago
8 cách chống nhăn cho...
Posted: 1 years ago
Đừng dại dột như...
Posted: 1 years ago
Sexy boy
Posted: 1 years ago
Lối sống khác người
Posted: 1 years ago
Kiểu chơi mới của...
Posted: 1 years ago
Mối nguy hiểm nơi...
Posted: 1 years ago
Các bạn gái nữ sinh...
Posted: 1 years ago

0

Vote

Viết cho một nửa
Sent: 8:24 PM on 26/6/2009   |   Filed under: Đọc và suy ngẫm

Không biết đến bao giờ ta mới hết cái cảm giác cô đơn, trống vắng mỗi khi đêm về?

Cả tuần nay vật lộn với công việc, nhiều khi thấy mệt mỏi và chán nản quá. Đôi lúc thấy thèm một lời động viên ngắn ngủi, ước được một tin nhắn yêu thương nhưng điện thoại vẫn nằm im. Có chăng chỉ toàn những cuộc gọi hay SMS của công việc bộn bề.

Đã lâu lắm rồi ta không biết đến một lời nói gió mây, miệng ta chẳng nói ra được những lời ong bướm. Và... cũng lâu lắm rồi dường như ta chai sạn trước tất cả đổi thay, ta mặc kệ nhiều hơn và chẳng còn biết đoái hoài chăm sóc bản thân gì nữa. Ta sợ cái cảm giác đó vô cùng, ta sợ đến một ngày kia con tim ta sẽ không còn rung động được nữa, nó sẽ trở nên cằn cỗi trước sự nghiệt ngã của thời gian?

Đã từ rất lâu, nụ cười của ta không còn được tự nhiên như ngày nào, dường như miệng ta cười mà lòng thì khóc. Ta trở nên cục mịch và cau có nhiều hơn, cái tính bảo thủ trong ta lại càng được dịp trỗi dậy ghê gớm. Đôi mắt ta ủ rũ mỗi khi nhìn thấy người đời tay trong tay đi bên nhau, ta ghen tỵ và khó chịu khi bạn ta quan tâm đến một nửa của họ.

"Mày như hâm ấy" - bạn ta nói ta như vậy.

Dường như càng nhiều tuổi, càng nhiều kiến thức ở trong đầu thì cái cảm giác yêu thương ai đó càng khó thì phải? Ta thấy ta khó chấp nhận một lời yêu hơn nhiều. Ta cầu toàn và trở nên khó tính hơn trong hành trình đi tìm một nửa. Có lẽ cái tính ngang bướng trong ta nó không bao giờ chịu bằng lòng với những gì đến với ta quá dễ dãi. Giả như nếu có thì nó cũng chẳng thể bền lâu.

Sao ta thấy người ta yêu nhau dễ quá, dễ tới mức tình yêu giống như một phong trào, và chuyện người ta có bạn trai bạn gái đã trở nên quá đỗi bình thường khiến cho những kẻ "alone" như ta tự dưng bị mang tiếng là "lạc hậu". Không biết từ bao giờ ta thấy ta già đi nhiều mỗi khi nhìn các cô cậu tuổi mới lớn. Lẽ thường, vạn vật trên đời có đôi đã là một quy luật của tạo hóa, vậy mà ta... như đang bị xô lệch đi khỏi cái quỹ đạo bình thường ấy bằng sự lẻ loi và những suy tư về Triết Lý Yêu Đương Nhân Bản.

Phải chăng tình yêu chân chính thời nay đã là món quà xa xỉ?

Nhiều lúc cũng muốn làm một điều gì đấy hòng phá tan đi sự bình lặng của cuộc sống thường ngày, cũng muốn làm một tên đểu để những lúc đàm tiếu với bạn bè còn có cái mà khoe mẽ, cũng muốn mình khác đi!

Ta không thể khác được và sẽ không bao giờ khác vì ta đâu chỉ sống cho riêng ta. Những gì mà ta được răn dạy không có chỗ cho sự giả dối, thế nên nói một lời yêu không đúng với con tim ta quả chẳng dễ chút nào. Không thể chỉ vì những cảm giác cô đơn nhất thời mà ta đành lòng đón nhận những ai muốn đến với ta được. Ta sẽ tàn nhẫn vô cùng nếu ta làm thế, và sẽ còn tàn nhẫn hơn khi ta dùng những cuộc tình chóng vánh đó hòng vá víu cho những cảm giác ích kỷ của ta. Con người ai cũng có những phút giây yếu lòng nhưng không vì thế mà ta sẵn sàng đánh đổi chính bản thân ta. Có những điều chỉ có thể tận hưởng trong giây lát và chính những điều ấy đôi khi lại làm ta khó khăn hơn trong công cuộc kiếm tìm những giây phút vĩnh hằng. Không ít thì nhiều chắc chắn nó sẽ làm cho trái tim ta bị thương tổn.

Đến bao giờ ta mới có thể tìm lại được những rung động đã rất xa? Cái thời mà ta còn là một học sinh trung học, thời niên thiếu với bao mộng mơ và hoài bão, nơi đã từng ấp ủ bao dự định cao đẹp của ta. Có những dự định đã thành hiện thực, những dự định còn dở dang và cả những dự định mà dường như mãi mãi vẫn chỉ là mơ ước. Thỉnh thoảng, ta thường phóng xe một mình ra ngoại thành vào những buổi hoàng hôn , nơi có mặt nước rộng mênh mông và những cánh đồng xa tít tắp, ước được làm đứa trẻ mục đồng hồn nhiên ngây thơ hay chí ít là giữ được tâm hồn khiết trong không bị những cám dỗ thấp hèn xâm chiếm để đến một lúc nào đấy lại phải gạn đục khơi trong nơi tâm hồn. Làm sao lấy lại được những ngày xưa yêu dấu? Những lúc như thế ta mới thấy cần biết bao một bàn tay sẻ chia.

Chẳng thể nào chống lại sức tàn phá của con tim một khi nó trỗi dậy, ngẫm ra cái triết lý tưởng chừng giản đơn kia lại chẳng dễ gì có thể chiêm nghiệm được. Ta cứ tưởng lấy gia đình, công việc, bè bạn... là có thể "hù dọa" được nó nhưng không, ta sai thật rồi!

Lúc này đây, ta thấy cần một nửa còn lại biết mấy!

Một nửa của ta à? Đang ở đâu vậy???




Views: 36     Comments: 0    Report Inappropriate Content

14767
Blog entries
52540
photos
726
groups
© 2008 www.yousecond.com
All rights reserved